Temposia

Quay quanh Sao Thổ · Mặt trăng

Mimas

Một mặt trăng băng nhỏ bị thống trị bởi hố va chạm Herschel khổng lồ rộng 130 km — bằng một phần ba đường kính của chính Mimas. Nổi tiếng vì trông giống Ngôi Sao Chết (Death Star).

Mở Mimas trong Trình khám phá 3D →

Mimas là mặt trăng nhỏ nhất và gần Sao Thổ nhất trong số các mặt trăng lớn của hành tinh này, một quả cầu băng nước gần như nguyên chất với đường kính chưa đầy 400 km — nhỏ đến mức lực hấp dẫn của chính nó chỉ vừa đủ kéo nó thành hình cầu. Nó quay quanh quỹ đạo sâu bên trong lãnh địa Sao Thổ, lướt sát ngay bên ngoài các vành đai có thể nhìn thấy, và hoàn thành một vòng quay quanh hành tinh trong chưa đầy một ngày — khoảng 22,6 giờ. Trong phần lớn hai thế kỷ kể từ khi được phát hiện, nó được xem là một di tích đóng băng không có gì đặc biệt, một quả cầu tuyết đầy hố va chạm luôn giữ cùng một mặt hướng về hành tinh mẹ khổng lồ của nó.

Từ đó, hai điều đã khiến Mimas trở thành một trong những mặt trăng nhỏ được bàn tán nhiều nhất trong hệ Mặt Trời: một vết sẹo va chạm khổng lồ khiến nó trông giống lạ lùng như một món thiết bị trong phim khoa học viễn tưởng, và một phát hiện năm 2024 cho thấy quả cầu băng trông như đã chết này có thể đang ẩn giấu một đại dương nước lỏng toàn cầu bên dưới bề mặt.

Mặt trăng Death Star

Mimas được định hình bởi một đặc điểm duy nhất. Herschel, một hố va chạm rộng khoảng 130 km, chiếm khoảng một phần ba đường kính 396 km của chính mặt trăng này — như thể một miếng cắn từ bên này sang bên kia đã lấy đi từ một bán cầu. Vách của nó cao khoảng 5 km trên đáy hố, và một đỉnh trung tâm cao tới khoảng 6 km, cao hơn hầu hết các ngọn núi trên Trái Đất. Nhìn từ đúng góc độ, hố va chạm cùng hố bóng tối của nó khiến Mimas trông gần như giống hệt Death Star trong Star Wars — một sự trùng hợp không hề bị bỏ qua bởi bất kỳ ai từng thấy những bức ảnh sắc nét của Cassini về nó.

Va chạm đã tạo ra Herschel đến gần một cách đáng kinh ngạc với việc làm vỡ tan hoàn toàn mặt trăng này. Ở phía đối diện của Mimas, ngay đối diện với hố va chạm, bề mặt bị chia cắt bởi các rãnh và vết nứt dài — những khe núi mà nhiều nhà nghiên cứu cho rằng được tạo ra bởi các sóng xung kích chạy vòng quanh và xuyên qua thế giới nhỏ bé này rồi hội tụ tại điểm đối cực. Chỉ cần một cú va chạm hơi mạnh hơn một chút, có lẽ Mimas đã không còn tồn tại như một thiên thể nguyên vẹn ngày nay.

Một thế giới của băng và hố va chạm

Với bán kính trung bình khoảng 198 km và mật độ chỉ lớn hơn nước một chút, Mimas gần như hoàn toàn là H2O đóng băng với chỉ một phần nhỏ đá. Mật độ thấp đó, kết hợp với bề mặt bị tàn phá nặng nề, từ lâu đã đánh dấu nó là một thiên thể đã 'chết' về mặt địa chất — một nơi đã ghi lại các va chạm suốt hàng tỷ năm mà chưa bao giờ tự đổi mới bề mặt. Các hố va chạm dày đặc gần như khắp mọi nơi trên địa hình, hố lớn nhất đạt tới hàng chục km, và hình dạng hơi thuôn dài của mặt trăng này cho thấy lực hấp dẫn của chính nó yếu đến mức nào ở kích thước này.

Mimas bị khóa thủy triều, luôn giữ một bán cầu hướng về phía Sao Thổ khi nó quay quanh, giống như cách Mặt Trăng của chúng ta làm với Trái Đất. Nhiệt độ bề mặt luôn ở quanh mức −200 °C, và vào năm 2010, thiết bị hồng ngoại của Cassini đã lập bản đồ một hình mẫu nóng-lạnh kỳ lạ, được phân định rõ ràng trên bề mặt — một dị thường nhiệt hình 'Pac-Man' mà nguyên nhân chính xác vẫn còn được tranh luận nhưng có thể phản ánh sự khác biệt trong cách mặt đất băng dẫn nhiệt.

Người chăn cừu ở rìa các vành đai

Mimas quay quanh Sao Thổ ở khoảng cách trung bình chừng 185.500 km, nằm sâu trong hệ vành đai, và lực hấp dẫn của nó để lại dấu ấn rõ rệt trên chính các vành đai. Mặt trăng này phần lớn chịu trách nhiệm dọn sạch Khe Cassini, khoảng cách tối rộng lớn giữa vành đai A và B của Sao Thổ: các hạt quay quanh đó rơi vào cộng hưởng 2:1 với Mimas — quay quanh Sao Thổ hai lần cho mỗi một vòng quay của Mimas — và lực kéo lặp lại đó quét chúng ra ngoài theo thời gian. Nó cũng giúp tạo hình các mép sắc nét ở những nơi khác trong vành đai, khiến mặt trăng nhỏ bé này trở thành một kiến trúc sư thực thụ của đặc điểm nổi tiếng nhất của Sao Thổ.

Đại dương ẩn giấu

Vào tháng 2 năm 2024, một nhóm nghiên cứu do các nhà khoa học tại Đài thiên văn Paris dẫn đầu đã công bố một kết quả trên tạp chí Nature làm đảo lộn hình dung về Mimas như một thiên thể trơ ì. Bằng cách theo dõi những bất thường nhỏ trong chuyển động quỹ đạo của mặt trăng này trong dữ liệu của Cassini — sự trôi dạt chậm của điểm cận Sao Thổ và cách nó lắc lư, hay dao động thiên độ, khi quay quanh — họ kết luận rằng Mimas không thể đặc hoàn toàn từ trong ra ngoài. Các phép đo chỉ phù hợp nếu có một đại dương nước lỏng toàn cầu nằm bên dưới lớp băng, ở độ sâu khoảng 20 đến 30 km.

Phần kỳ lạ nhất là tuổi đời có vẻ còn rất trẻ của đại dương này. Cùng phân tích quỹ đạo đó cho thấy nó có tuổi địa chất gần đây — có thể chưa tới khoảng 25 triệu năm, và có lẽ vẫn đang phát triển. Điều đó có thể giải thích nghịch lý của một bề mặt đầy hố va chạm, không bị xáo trộn nằm trên một lớp nước lỏng: đại dương này đơn giản là chưa tồn tại đủ lâu để các vết nứt, sống núi hay mạch phun có thể xuyên qua lớp vỏ. Nếu được xác nhận, Mimas sẽ gia nhập cùng Enceladus, Europa và một số ít mặt trăng băng khác như một 'thế giới đại dương' — và gợi ý rằng các biển ẩn giấu có thể phổ biến hơn nhiều so với những gì bề mặt đóng băng của các mặt trăng này thể hiện.

Khám phá và thám hiểm

Mimas được tìm thấy vào ngày 17 tháng 9 năm 1789 bởi William Herschel, sử dụng chiếc kính viễn vọng phản xạ khổng lồ dài 40 foot mà ông vừa hoàn thành ở Anh — cùng thiết bị mà ông đã dùng để phát hiện mặt trăng Enceladus vài tuần trước đó. Sau này nó được đặt tên, theo gợi ý của con trai ông là John Herschel, theo tên một trong các Người khổng lồ trong thần thoại Hy Lạp; phù hợp thay, hố va chạm chi phối nó lại mang tên gia đình Herschel.

Trong gần hai thế kỷ, Mimas chỉ là một điểm sáng đơn thuần. Tàu Pioneer 11 và hai tàu Voyager mang về những hình ảnh thực sự đầu tiên khi lướt qua Sao Thổ trong giai đoạn 1979–1981, với Voyager 1 phát hiện ra Herschel vào năm 1980. Những góc nhìn quyết định đến từ tàu quỹ đạo Cassini của NASA và ESA, vốn nghiên cứu Sao Thổ từ năm 2004 đến 2017 và thực hiện lần tiếp cận Mimas gần nhất vào ngày 13 tháng 2 năm 2010, đi qua ở khoảng cách chừng 9.500 km. Dữ liệu của Cassini — thu thập nhiều năm trước khi ai đó nghi ngờ có một đại dương — chính là thứ đã giúp phát hiện năm 2024 trở nên khả thi.

Cách tìm Mimas

Mimas là một mục tiêu khó cho người quan sát nghiệp dư tại nhà. Với độ sáng khoảng cấp sao 12–13, nó khá mờ, và nằm quá gần Sao Thổ nên ánh sáng chói của hành tinh cùng độ rực rỡ của các vành đai thường lấn át nó. Việc quan sát thường đòi hỏi một kính thiên văn có khẩu độ ít nhất 250 mm (10 inch), bầu trời ổn định, và thời điểm bắt được Mimas ở độ giãn cực đại, khi nó dao động ra bên cạnh Sao Thổ thay vì ở phía trước hay phía sau trong ánh sáng chói. Ngay cả khi đó, nó cũng chỉ là một chấm sáng thoáng qua — nhưng biết rằng cả một đại dương ẩn giấu có thể nằm bên dưới chấm sáng đó khiến cuộc tìm kiếm trở nên đáng giá.

Số liệu nổi bật

LoạiMặt trăng
Quay quanhSao Thổ
Bán kính trung bình198.2 km
Khoảng cách quỹ đạo trung bình185,539 km
Chu kỳ quỹ đạo0.9 ngày
Độ nghiêng quỹ đạo1.574°

Nguồn & tài liệu tham khảo thêm